TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG :: Xem chủ đề - THƠ : Sóng Việt Đàm Giang
TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG
Nơi gặp gỡ của các Cựu Giáo Sư và Cựu Học Sinh Phan Rang - Ninh Thuận
 
 Trang BìaTrang Bìa   Photo Albums   Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm   Ghi danhGhi danh 
Kỷ Yếu  Mục Lục  Lý lịchLý lịch   Login để check tin nhắnLogin để check tin nhắn   Đăng NhậpĐăng Nhập 

THƠ : Sóng Việt Đàm Giang
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG -> Tuyển chọn THƠ của MAI THỌ
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Người Post Đầu Thông điệp
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Wed Jan 04, 2023 3:10 am    Tiêu đề: MƯA, MƯA ...


Mưa, Mưa...

Mai Hữu Thọ chọn ảnh minh họa


Mưa, Mưa ...

Thơ: Sóng Việt Đàm Giang

Một ngày vẫn còn mưa

Mưa, mưa nhẹ lưa thưa

Giọt sầu gợi thương nhớ

Tình yêu mùa thu đưa

Ta quen nhau mùa xuân

Viết cho nhau giòng thơ

Đẹp như hoa hồng tía

Muôn vạn ánh bình minh

Những lời thơ ríu rít

Như chim hót sớm mai

Như khúc nhạc mừng xuân

Vang vang trong chiều vàng

Mình yêu nhau mùa thu

Lang thang trên phố vắng

Quấn quít tay trong tay

Tình đẹp hơn bài thơ



Mưa, Mưa... (thơ Sóng Việt Đàm Giang, nhạc Phạm Anh Dũng)
Mỹ Dung hát, nhóm Cadillac hát phụ họa, Quang Đạt hòa âm
Vinh Nguyễn thực hiện video




Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Thu Jan 26, 2023 12:30 am    Tiêu đề: Đầu Năm Khai Bút


Đầu Năm Khai Bút

Mai Hữu Thọ chọn ảnh minh họa


Đầu Năm Khai Bút

Tết nhất qua rồi quả nhẹ thân

Bốn ngày thờ cúng cứ xoay vần

Cuối năm cỗ đón Ông Bà xuống

Nhang khói nửa đêm nghinh tiếp Xuân

Chú bác cô dì thăm nhộn nhịp

Bạn bè han hỏi nối tình thân

Cho dù tục lệ đôi khi quá

Truyền thống ngàn đời vẫn biết ân.

Mùng 3 Tết.

1/24/2023.

Ai vậy

Đầu năm khai bút thơ thật hay

Suốt năm thơ rải vận thông, may

Nhưng sao không để tên tác giả

Chắc chắn bạn rồi, Đàm Giang đây

Những giò những chả những bánh chưng

Hoa cúc hoa xuân nở vừa chừng

Heo quay bánh ít thêm bánh lá

Canh măng chè đậu... nhiều tưng bừng

Sao Khuê



Được sửa bởi MAI THO ngày Sun Apr 23, 2023 3:11 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Tue Feb 28, 2023 8:11 pm    Tiêu đề: NGỠ

NGỠ
Thơ : Sóng Việt Đàm Giang
Nhạc : Phạm Anh Dũng
Trình bày : Khánh Duy





Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Sun Apr 23, 2023 3:37 am    Tiêu đề: Khúc Tình Ca Của Biển

Khúc Tình Ca Của Biển
Thơ : Sóng Việt Đàm Giang
Nhạc : Phạm Anh Dũng
Trình bày : Bảo Yến



Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Mon Aug 21, 2023 1:56 am    Tiêu đề: Ngọc Lan

Ngọc Lan [Dương Thiệu Tước] Thái Thanh (4K)
PPS : Hoàng Nhan Khai





Sóng Việt Đàm Giang sưu tầm và biên soạn

Vài điển tích trong bài nhạc Ngọc Lan
của Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước

Lời mở đầu.

Sau khi bài viết Mối Tình Học Trò của tác giả Nam Minh Bách nói về nhạc sĩ Dương Thiệu Tước và nguyên do sự ra đời của bản nhạc Ngọc Lan của Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước thì có một số thư trên các diễn đàn bàn về ý nghĩa lời bản nhạc. Mục đích của bài viết ngắn này không bàn về lý do hay nội dung tuyệt diệu của bài nhạc mà chỉ bàn về ý nghĩa và xuất xứ của một vài điển tích mà Nhạc sĩ Duơng Thiệu Tước đã nhắc đến trong bài.

Ngọc Lan

Ngọc Lan, dòng suối tơ vương,
mắt thu hồ dịu ánh vàng
Ngọc Lan, nhành liễu nghiêng nghiêng,
tà mây cánh phong, nắng thơm ngoài song
Nét thắm tô bóng chiều, giấc xuân yêu kiều, nền gấm cô liêu
Gió rung mờ suối biếc, ý thơ phiêu diêu
Ngón tơ mềm chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng (1)
Dáng tiên nga, giấc mơ nghê thường lỡ làng
Ngọc Lan, trầm ngát thu hương,
bờ xanh bóng dương, phút giây chìm sương
Bông hoa đời ngàn xưa tới nay
Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây
Cho tơ trùng đàn hờ phím loan (2)
Thê lương mây nước, sắt se cung đàn
Ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong sương thắm
Nhớ phút khuê ly, hồn mê tuyết hoa Ngọc Lan (3)
Mờ mờ trong mây khói, men nồng u ấp,
duyên hững hờ dần dần vương theo gió
Tơ lòng dâng bao cùng thương nhớ...

Xin được bàn về điển tích ba chữ mạch tương, phím loan và phút khuê ly
1-Mạch tương

Mạch tương, nước mắt.

Đây là một điển cổ, xuất phát từ truyện hai bà Nga Hoàng và Nữ Anh khóc vua Thuấn. Tục truyền rằng vua Thuấn tuần thú phương Nam, bị mất ở đất Thương Ngô, là một quận của tỉnh Quảng Tây về sau. Hai bà vợ là hai chị em ruột cùng khóc chồng đến chảy máu mắt trên bến Tiêu Tương. Người đời sau có lập đền thờ hai bà tại Đông Tương và kể rằng giọt lệ hai bà rỏ trên bờ trúc ven sông làm trúc nổi vân thật đẹp. Từ đó về sau, trúc mọc trên bờ Tiêu Tương nổi tiếng có vân quý và nước mắt đàn bà mới gọi là mạch tương.



Truyện Kiều có câu:

"Vâng lời khuyên giải thấp cao
Chưa xong điều nghĩ đã dàu mạch tương".
(Câu 237, 238. Kiều sau giấc mơ thấy Đạm Tiên)



Là danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong hội họa và thi ca Trung Hoa, Tiêu Tương thực ra là khúc hai con sông Tiêu và Tương hợp nhất, thuộc tỉnh Hồ Nam. Sông Tương phát nguồn từ Dương hải sơn ở tỉnh Quảng Tây, chảy ngược lên Hồ Nam qua huyện Trường Sa và rót vào Động Đình Hồ. Vì trúc Tiêu Tương có vân đẹp nên thợ khéo tỉnh Hồ Nam hay đến sông này mua về làm mành. Và cũng vì xuất xứ bi thảm của sông Tương, chữ mành tương là chỉ tấm màn cách trở tình yêu, và sông Tương chỉ sự chia ly, nhung nhớ.


Mành tương phơn phớt gió đàn
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình."
(Câu 255, 256. Kim Trọng tương tư Kiều)


Sông Tương còn là điển tích từ mối tình buồn giữa Lương Ý Nương và người anh con cô con cậu là Lý Sinh, thời nhà Chu, đời Ngũ Quý. Mối tình vụng trộm của họ bị phát giác và ngăn cản, Ý Nương bị nhà đẩy xuống phía Nam sông Tương, Lý Sinh ở mạn Bắc. Lương Ý Nương hớp từng hụm nước sông mà nhớ đến người tình trên đầu nguồn, và làm bài thơ nói về sông Tương dù sâu cũng còn có đáy chứ nỗi nhớ nhung của nàng thì bất tận.



"Nhân đạo Tương giang thâm
Vị để Tương giang bạn
Giang thâm chung hữu để
Tương tư vô biên ngạn.
Quân tại Tương giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy"


(Người bảo sông Tương sâu
Chưa bằng lòng mong nhớ
Sông sâu còn có đáy

Lòng nhớ lại không bờ
Chàng ở đầu sông Tương
Thiếp ở cuối sông Tương
Nhớ nhau mà không thấy
Cùng uống nước sông Tương).

Cũng như trong câu 365-366 của Kiều, Nguyễn Du đã viết:



"Sông Tương một giải nông sờ
Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia."
(Câu 365, 366. Tâm trạng Kim, Kiều)



2- Phím loan.



Ngoài câu

Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan,



trong Kiều (câu 723-726) có câu:

Giữa đường đứt gánh tương tư

Keo loan chắp nối tơ thừa mặc em

Ý nghĩa của chữ Phím loan

Trên internet có nhiều văn bản giải thích như sau:



Chữ loan trong phím loan xuất xừ từ chim loan mà ra.



Loan trong phím loan bắt nguồi từ chữ loan giao = Keo chế từ máu chim loan, tương truyền nối được dây cung đứt.

Theo Bác Vật Chí : Thời Hán Vũ đế, nước Tây Hải có người đem dâng 5 lạng cao. Vua cho đem cất vào kho, còn thừa nửa lạng sứ thần nước Tây Hải mang theo người. Sứ thần theo Vũ đế đi săn bắn ở cung Cam Tuyền. Dây cung vua đứt, các quan định thay, sứ thần Tây Hải xin lấy keo loan nối lại. Nối xong, vua sai lực sĩ kéo mỗi người một đầu dây nhưng vẫn không việc gì. Sứ thần Tây Hải nói cung có thể bắn suốt ngày mà dây không đứt. Vua lấy làm lạ lắm, nhân đó đặt tên là "Tục huyền giao" (Keo nối dây cung).



"Keo loan" do chữ "loan giao" là một thứ keo chế bằng máu chim loan (phượng máu).

Sách "Hán Võ ngoại truyện" có chép: đời nhà Hán, triều Hán Võ Ðế (140- 87 trước C.N.), dây cung đem ra căng bắn thường bị đứt. Bấy giờ miền Tây Hải có đem sang cống một thứ keo chế bằng máu chim loan gọi là loan giao, có tác dụng nối chắc dây lại. Nhờ đó mà bắn được suốt ngày. Võ Ðế mừng lắm, đặt tên thứ keo đó là "Tục huyền giao" tức là keo nối dây cung.



"Hán thư" cũng có chép chuyện.

Vua Võ Ðế truyền phu nhân Câu Pha đánh đàn. Nàng vặn trục so dây, tiếng đàn trỗi lên lảnh lót... Nhưng giữa chừng dây bỗng đứt. Nàng khóc, nói:
- Giữa lúc đàn đương ngon tiếng mà dây đứt ắt điềm gở
Nhà vua an ủi:
- Dây đứt nhưng có thể nối lại được, có gì mà gở.

Ðoạn sai người lấy keo loan chắp lại.



Lời bàn: Nếu keo loan hay cao chim loan là cao do nấu với xương cốt của chim loan mà thành (chứ không phải máu loan) thì có lẽ có ý nghĩa hơn là máu chim loan, vì nếu ai có dịp sờ chất cao thì thấy luôn luôn có chất dính làm dính tay (Sóng Việt).



Cao là gì? Cao là chất liệu cô đặc của xương cốt thí du như cao ban long, cao hổ cốt.

Cách nấu cao: Nấu cao tức là nấu vật liệu sau khi tẩy khử những tạp chất (như thịt, mỡ, tuỷ bám vào xương) bằng lửa cao vừa phải trong nhiều thời gian để tinh túy tan ra, mức nước sôi cạn thì phải canh chừng châm vào. Nấu cao bằng vạc hay chảo đụng lớn. Nước cốt được múc ra thành nhiều đợt, từ đậm rồi lạt từ từ để cuối cùng cô những mẫu nước cốt lại thành cao đặc . Đợt Nước cốt này được múc ra thì lại được châm nước sôi mới vào làm đợt khác. Giai đoạn cô cao phải canh chừng lửa vừa phải kẻo bị cháy nồi hỏng toàn mẻ cao. Ngày xưa, không có đồng hồ thì phải đốt nhang mà tính thời gian. Đại khái thì nấu cao hổ cốt, ban long, qui bản là như vậy. Ngày xưa, không có giấy bóng, người ta dùng lá chuối khô để gói sau khi cắt miếng rồi cân lượng, ghi nhãn bằng một vuông giấy hồng điều. (theo tài liệu trên internet)

Về thành phần hoá chất, những khảo sát thực nghiệm về cao hổ cốt cho biết cao hổ cốt chứa các chất sau: collagen, mỡ, calcium phosphate, calcium carbonate, magnesium phosphate, kalium carbonate - nhưng collagen là hoạt chất chính. Gelatin của Hổ cốt chứa 17 amino-acid. (theo tài liệu trên internet)

Vậy chất keo loan hay cao loan có lẽ chế bằng xương cốt mà không phải là máu chim loan (?) và đặc tính dính của keo loan do collagen mà thành (chính người viết ngày còn nhỏ rất nhỏ đã nhìn những miếng cao mầu nâu đậm xắt hình chữ nhật của bà nội).



Trong Chinh Phụ Ngâm bản dịch của bà Đoàn Thị Điểm có câu

Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,
Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng. (câu 207)

Sợ làm đứt dây uyên ương (dây uyên kinh đứt) vì có thể báo hiệu điều không may của tình cảm đôi lứa; sợ cây đàn chùng dây (phím loan ngại chùng) gợi lên điều không may mắn của lứa đôi đang xa nhau.



Sự tích keo loan là như thế.



3- Khuê ly

Hai chữ khuê ly đuợc nhắc đến trong Tác phẩm Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn

Chinh phụ ngâm (征婦吟, khúc ngâm của người chinh phụ), còn có tên khác là Chinh phụ ngâm khúc (征婦吟曲) là tác phẩm thơ của Đặng Trần Côn, ra đời trong khoảng năm 1741 giai đoạn sơ kỳ Cảnh Hưng và đuợc bà Đoàn Thị Điểm dịch ra cùng thời và về sau có thêm người dịch ra thơ Nôm.



不 勝 憔 悴 形 骸 軟
始 覺 睽 離 滋 味 酸 (câu 291)

Bất thăng tiều tụy hình hài nhuyễn
Thủy giác khuê ly tư vị toan

(Chinh Phu Ngâm/Đặng Trần Côn )



Khuê ly trong câu 252/412 trong bản chữ Nôm của bà Đoàn Thị Điểm

Khuê ly mới biết tân toan dường này.

Trong câu này chính bà Đoàn Thị Điểm cũng vẫn dùng chữ Hán nôm: Có chia lìa ngang trái thì mới biết đau xót cay dắng đến mực nào.





睽 Khuê: ngang trái

離 Ly: lìa tan chia rẽ

辛 Tân: cay đắng nhọc nhằn

酸 Toan: đau xót, mủi lòng



Nhớ phút khuê ly: nhớ phút chia lìa ngang trái.



Kết luận.

Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước tài cao, kiến thức rộng, sự phong phú tư tưởng cùng dùng nhiều điển tích trong bài nhạc Ngọc Lan làm người viết những hàng chữ này đã nghĩ phải chăng ông thấu triệt điển tích và mang vào bài nhạc do am tường văn chương chữ Hán mà không nhất thiết dựa theo điển tích đã dùng trong những tác phẩm trước đó ? Và độc giả do quen thuộc với những tác phẩm văn học như truyện Kiều và Chinh Phụ Ngâm nên đã có ngay một sự liên tưởng không tránh được?


Sóng Việt Đàm Giang
Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Wed Sep 06, 2023 11:28 pm    Tiêu đề: Thu Đến Rồi Đó Em

Thu Đến Rồi Đó Em
Thơ : Sóng Việt Đàm Giang
Nhạc : Phạm Anh Dũng
Trình bày : Nguyên Thảo
PPS Hoàng Khai Nhan




Về Đầu Trang
MAI THO



Ngày tham gia: 20 Apr 2011
Số bài: 7337

Bài gửiGửi: Sat Sep 09, 2023 2:35 am    Tiêu đề: Thu đến rồi sao?


Thu đến rồi sao?

Mai Hữu Thọ chọn ảnh minh họa


Thu đến rồi sao?

Thu đã đến rồi, em biết không?

Mây thu bàng bạc, nắng thu hồng

Gió thu lành lạnh, lùa qua phố,

Chiếc lá thu vàng, rơi bên sông

Thu đến rồi đây, em thấy không?

Lá thu vàng ửng trong nắng hồng

Trăng thu lơ lửng trên hè phố

Mờ ẩm sương thu bên bến sông

***

Thu đến rồi sao? em biết đâu!

Sao thu không dệt nắng thu sầu

Gió thu không lượn lên da, tóc

Để mắt em đầy một vũng sâu

Đâu phải vì thu, mắt em sâu

Chẳng phải nắng thu đã nhạt màu

Nên môi em thắm, mi em ướt

Chỉ bởi vì anh, em thế thôi,

Trần Hữu Sơn

Về Đầu Trang
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG -> Tuyển chọn THƠ của MAI THỌ Thời gian được tính theo giờ GMT - 4 giờ
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

    
Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group
Diễn Đàn Trung Học Duy Tân