TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG
Nơi gặp gỡ của các Cựu Giáo Sư và Cựu Học Sinh Phan Rang - Ninh Thuận
 
 Trang BìaTrang Bìa   Photo Albums   Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm   Ghi danhGhi danh 
Kỷ Yếu  Mục Lục  Lý lịchLý lịch   Login để check tin nhắnLogin để check tin nhắn   Đăng NhậpĐăng Nhập 

Tình cờ Henry Chang nhắc lại ...

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG -> Tản Mạn Cuộc Sống
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Người Post Đầu Thông điệp
dokimphung



Ngày tham gia: 27 May 2013
Số bài: 412

Bài gửiGửi: Wed Aug 26, 2015 9:51 am    Tiêu đề: Tình cờ Henry Chang nhắc lại ...



Tình cờ Henry Chang nhắc lại...


      Tình cờ Henry Chang nhắc lại...

      Nhân đọc bài của em trong mục Sinh Hoạt Phan Rang thấy em nhắc lại lời của cố Tổng thống J. Kennedy (1917-1963): Ask not what your country can do for you – ask what you can do for your country làm anh nhớ lại chuyện “ngày xưa”.

      Số là kỳ thi Trung học đệ nhất cấp năm 1963 (chính xác là ngày 22-4-1963) tổ chức trên toàn quốc và, lần đầu tiên được tổ chức tại tỉnh nhà – nhưng hội đồng chấm thi vẫn đăt tại Nha Trang cho các tỉnh miền Nam trung nguyên và cao nguyên Trung phần (gồm Phú Yên, Nha Trang, Ninh Thuận, Bình Thuận, Lâm Đồng, Kontum, Pleiku và Ban Mê Thuột) – nếu anh nhớ không lầm. Trước đó thí sinh phải khăn gói ra Nha Trang thi. Năm đó anh thi tại trường Nữ tiểu học Phan Rang (gần dinh Tỉnh trưởng Ninh Thuận) – bây giờ không biết đổi tên trường là gì.

      Dĩ nhiên là thi tất cả các môn đã học. Nhưng trong bài thi môn Quốc văn luôn luôn có hai đề: luận luân lý và luận văn chương; thí sinh được quyền chọn một trong hai đề. Và năm đó đề luận luân lý là: Bình giảng câu nói sau đây của Tổng thống Hoa Kỳ J. Kennedy: ”Đừng bao giờ hỏi rằng quốc gia có thể làm gì cho chúng ta, mà hãy tự hỏi rằng chúng ta có thể làm gì cho quốc gia. ”

      Anh nhớ như vậy là vì năm đó đa số các thí sinh chọn đề luân lý để làm – nhất là các thí sinh tự do (nghĩa là các anh/chị luống tuổi tự nộp đơn thi, không phải do nhà trường nộp cho các học sinh của trường mình).
      Đấy, em thấy đó, quốc gia và các vị làm giáo dục cấp bộ rất ưu thời mẫn thế. Quí vị lúc nào cũng ươm vào đầu óc của tuổi xuân những suy nghĩ về tương lai của nước nhà.

      Bây giờ mới đây thôi, thấy tình cảnh hỗn loạn nộp hồ sơ vào các đại học để chờ kết quả rồi lại rút hồ sơ ra tìm đại học hay cao đẳng khác có số điểm bằng với điểm tốt nghiệp trung học ; thấy mà tội nghiệp cho các cháu và phụ huynh của họ. Báo chí và các nhà làm giáo dục lên tiếng dữ quá. Bốn mươi năm rồi mà cứ xoay đi xoay lại cải cách giáo dục và thi cử làm cho phụ huynh và con em của họ đau đầu quá!

      Thế tại sao không dám làm như thời VNCH trước 1975. Chánh phủ thời đó cho các đại học công cũng như tư gần như tự trị (self-managing). Chỉ nói riêng về việc thi nhập học thôi. Mỗi đại học tự vạch ra thể thức thi tuyển vào năm đầu (trừ các trường đại học văn khoa, luật khoa và khoa học – chỉ ghi danh và nộp đơn) như các trường: y khoa, dược khoa, nha khoa, trung tâm quốc gia kỹ thuật Phú Thọ, trung tâm quốc gia nông nghiệp, học viện quốc gia hành chánh, trường quân y, trường kiến trúc, trường đại học sư phạm. Những sinh viên tốt nghiệp các trường này được chánh phủ bổ nhiệm làm việc ngay với chỉ số lương rất cao vào thời đó ; chưa kể các trường có dáng dấp quân sự như: Học viện cảnh sát quốc gia, trường võ bị quốc gia, trường sĩ quan hải quân Nha Trang, trường đại học chiến tranh chính trị.

      Rất hay ở một điểm nữa là: các trường đại học và các trường kỹ sư tổ chức cách nhau một hai ngày để cho các thí sinh được dự thi nhiều trường. Không có cái gọi là “điểm chuẩn” như bây giờ làm hoang man các thí sinh. Các trường ra thông cáo ghi rõ số sinh viên trúng tuyển, ví dụ: các trường kỹ sư điện học, công chánh, công nghệ, hóa học và hàng hải (thuộc Trung tâm quốc gia kỹ thuật Phú Thọ) lấy mỗi trường 25 sinh viên; các trường kỹ sư nông khoa, lâm khoa và súc khoa (thuộc Trung tâm quốc gia nông nghiệp) lấy mỗi trường 30 SV; y khoa 100 SV; dược khoa 200 SV; nha khoa 50 SV; đại học sư phạm mỗi ngành 35 SV; và 3 đến 5 SV đậu dự khuyết để bổ sung vào thay thế cho các SV nếu có chuyển ngành khác – thời điểm năm 1966. Lấy từ điểm cao nhất trở xuống cho đến khi đủ số ; danh sách trúng tuyển chỉ ghi họ tên và số ký danh chứ không ghi số điểm.

      Thời ấy khó nhất là thi vào các trường kỹ sư Phú Thọ. Ai mà đậu vào đó rất là vinh dự vì đề thi rất khó mà số lượng SV được tuyển vào rất ít. Nhưng “oách” nhất là SV trường đại học sư phạm; lý do là khi tốt nghiệp có chỉ số lương cao nhất (470) trong các ngành huấn luyện 4 năm (thường là 450 hay 430 thôi). Thêm nữa các SV đại học sư phạm khi còn đang học tập (4 năm) là được lãnh lương rồi (hình như khoảng 1/5 lương giáo sư đệ nhị cấp) ; còn cái oai nữa là đầu năm thứ tư khi nhập học, mỗi sinh viên được các nhà xuất bản sách giáo khoa tặng cho một hay nhiều bộ sách – tùy theo môn. Và các giáo sư tương lai này mang các bộ sách đó về tặng cho “người yêu” và cô nữ sinh này (đa phần là lớp đệ nhất hay đệ nhị) đem khoe với cha/mẹ và các bạn bè ; oách thiệt nhỉ! Hãnh diện lắm chứ! vì sao? Vì các SV đại học sư phạm khi tốt nghiệp phần đông có hai văn bằng: Bằng tốt nghiệp đại học sư phạm và Bằng cử nhân giáo khoa; ví dụ: Lê Văn..., Tốt nghiệp đại học sư phạm Saigon & Cử nhân giáo khoa Lý Hóa, hoặc Phan Thị..., Tốt nghiệp đại học sư phạm Saigon; cử nhân giáo khoa Anh văn v. v..

      Phương châm của Viện Đại học Saigon thời đó là LƯƠNG SƯ HƯNG QUỐC.
      Bây giờ anh tạm dừng, khi nào có dịp viết thêm nhé.

      ĐKP



Về Đầu Trang
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    TRUNG HỌC DUY TÂN - PHAN RANG -> Tản Mạn Cuộc Sống Thời gian được tính theo giờ GMT - 4 giờ
Trang 1 trong tổng số 1 trang



 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


    
Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group
Diễn Đàn Trung Học Duy Tân